LỜI TRI ÂN CHA MẸ, THẦY CÔ

Sự nghiệp giáo dục và trồng người dù có vất vả, gian nan đến đâu, nhưng những người làm thầy, làm cô đều không thấy thấm gì khi được chứng kiến từng lớp học trò của mình, trưởng thành, sâu sắc và biết suy nghĩ. Dù thường ngày chúng có ngỗ ngược bao nhiêu, nhưng chúng tối biết rằng, những lúc này đây, những giây phút lắng đọng này đây, chúng sẽ cảm nhận được tình cảm, tâm huyết mà thầy cô đã dành cho mình. Và quả đúng như vậy, chúng tôi đã rơi lệ, khi nhận được những dòng tri ân này đây!!!

“Kính thưa các vị đại biểu!

Kính thưa các bậc cha mẹ, thưa các thầy cô giáo cùng toàn thể các bạn học sinh!

Hôm nay em rất vinh dự vì được đứng đây để thay mặt cho gần 400 bạn học sinh lớp 12 nói lên tiếng nói tri ân về cha mẹ, thầy cô vào giây phút sắp phải rời xa mái trường, sắp phải rời xa vòng tay âu yếm của ông bà cha mẹ. Có thể đây sẽ không phải là một bài nói hay nhưng nó đã được viết lên bằng tất cả cảm xúc của chúng em, một cảm xúc rất thực về lòng biết ơn đến cha mẹ, thầy cô, những người đã xây dựng nền tảng cho những nấc thang đầu đời, đánh dấu bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời mỗi con người.

Thưa cha mẹ, thầy cô thân thương của con!

“ Tri thức mênh mông như biển cả

Lớn khôn thành đạt nhớ ơn thầy

Sinh thành dưỡng dục tình cha mẹ

Nâng bước cho con sải cánh bay!”

18 năm là cả một quá trình rất dài từ 1 sinh linh bé nhỏ, chúng con đã trưởng thành như ngày hôm nay. Quá trình đã bắt đầu từ ngày con cất tiếng khóc chào đời, bố bảo con rằng giây phút nhìn thấy con ra đời là giây phút thiêng liêng nhất trong cuộc đời bố mẹ. Những giọt nước mắt vui sướng khi bố mẹ chứng kiến thiên thần của bố mẹ xuất hiện, lúc ấy, con khóc rất to nhưng chính tiếng khóc của con lại đem đến cho bố mẹ niềm hạnh phúc, nó báo hiệu sự sống của một linh hồn nhỏ bé sẽ tồn tại trên thế giới này. Và con, con đã cảm nhận được tình yêu thương bắt đầu từ những ngày đó. Con hiểu câu nói của ông bà ta “Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy”. Cụm từ “công cha”, “ơn thầy” tựa như hai đầu của chiếc đòn gánh vậy. Điểm trung gian của chiếc đòn gánh ấy chính là cụm từ “nghĩa mẹ”. Con biết ơn cha vì bao công lao khổ cực cha nuôi dạy con nên người. Con ghi nhớ nghĩa mẹ vì nhờ tình yêu thương của mẹ, chăm lo, đùm bọc con, con mới trưởng thành.

Và cứ thế, thời gian bắt đầu trôi đi, từng ngày nhìn con, yêu con, để rồi đến khi con bắt đầu bập bẹ những tiếng nói đầu đời, tiếng gọi bố đầu tiên. Bố bảo rằng thật sự bố không biết dùng lời gì để diễn tả niềm vui của bố lúc ấy. Và rồi vòng tuần hoàn của cuộc sống vẫn tiếp diễn, bố mẹ vẫn âm thầm chứng kiến từng giai đoạn con lớn lên. Từ những tiếng nói đầu đời, những bước đi đầu tiên, bên cạnh con luôn luôn có sự dõi theo của bố mẹ.

Bánh xe thời gian cứ quay lặng lẽ, con đang dần bước lên với sự dìu dắt của bố mẹ và sự dạy dỗ của thầy cô. Để rồi đây, khi nhìn lại, đó là cả một quãng đường dài 18 năm. 18 năm troi qua, bây giờ những kí ức về tuổi thơ, nơi có bố mẹ, thầy cô và bạn bè trỗi dậy trong con. Bố mẹ đã nuôi nấng con với mong ước rằng con sẽ trưởng thành, trở thành một con người thật sự, mọi niềm tin, hy vọng đều đặt ở nơi con. Đã có những lúc con vô tình nhìn thấy bố buồn, nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má mẹ khi con phạm lỗi. Nhưng rồi sau đó vẫn sẽ là những nỗi lo, lo cho đứa con bé nhỏ đang từng bước trưởng thành. Tuy con đã 18 tuổi, nhưng lúc nào cũng vậy, trong bố mẹ, con vẫn là một đứa trẻ cần được chở che và bảo vệ, bây giờ con thật sự cần bố mẹ, và chưa bao giờ con hết cần bố mẹ. Sự quan trọng của bố mẹ đối với con to lớn biết bao… Cám ơn bố mẹ, cám ơn vì đã cho con là con của bố mẹ, cảm ơn bố mẹ khi đã mang con đến với thế giới này.

 

Ngày qua ngày, thời gian trôi đi âm thầm, lặng lẽ, dứt khoát, không một chút đắn đó, do dự. Con chợt nhận ra là bản chất thời gian, cái bản chất khiến con người ta lúc vui, lúc hạnh phúc, hồi hộp, hân hoan, khi lại mang đến cho con người ta nỗi sợ hãi, hụt hẫng, hay nuối tiếc về những gì đã qua…. Có ai biết cách định nghĩa về thời gian? Khó lắm!!! Nhưng, có lẽ có người hiểu được bản chất của thời gian đấy! Những con người ấy, họ biết dùng thời gian của mình để đem lại niềm vui, niềm hy vọng nơi người khác… họ biết “nắm” dòng chảy của thời gian, họ cảm nhận rõ thời gian trôi ra sao và khó tính như thế nào. Khi mỗi ngày họ vẫn luôn dõi theo sự lớn lên, sự trưởng thành của biết bao người. Họ quan sát được cái vô hình của thời gian trong sự lớn lên từng ngày của những đứa con không phải do chính họ sinh ra. Những con người ấy mang trong mình một sứ nghiệp cao cả - đó chính là sự nghiệp trông người, họ chính là những người mà chúng ta vẫn luôn gọi với một lòng kính trọng và tri ân, hai tiếng rất đỗi thân thương và quen thuộc – thầy cô!

“Con đò nước mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương van ngày

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy sang song.”

 

Thời gian ấy vẫn cứ trôi, những trang giáo án vẫn miệt mài trong đêm, không gian lặng lẽ, chỉ còn lại tiếng lật từng trang sách, tiếng bút viết khẽ đưa trên từng trang giấy, tiếng gió thổi qua mang chút se lạnh của màn đêm, tiếng lạch cạch của kim đồng hồ… Và rồi, tiếng chuông điểm khảng khắc mười hai giờ, có lẽ chính lúc này, những người lái đò vĩ đại ấy đã cảm nhận rõ nét nhất về thời gian. Thời gian nhìn dáng ngồi soạn bài của thầy cô sao mà trôi qua lặng lẽ, vô tình, để lại dấu ấn trên mái tóc thầy, đôi mắt cô. Ôi! Thời gian lặng lẽ mà sao vô tình đến thế? Giờ đây, trong lòng con vẫn còn vẹn nguyên nỗi nhớ như chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua vậy. Cái ngày mà con bỡ ngỡ bước vào cánh cửa trường cấp 3, mọi thứ khi ấy đều lạ lẫm, qua đôi bàn tay dìu dắt của thầy cô, chúng con đã dần trưởng thành. Đối với riêng con được học tập ở nơi đây là một niềm hạnh phúc. Ngôi trường này đã để lại trong con biết bao kỷ niệm, đã tạo cơ hội cho chúng con từng bước trưởng thành, được rèn luyện, tự tin hơn đối mặt với cuộc sống. Và giờ đây, khi sắp phải nói lời chia tay, trong lòng con bỗng lóe lên một nỗi niềm gì đó, một cảm xúc mà khó diễn tả thành lời.

 

Công ơn lớn lao của thầy cô, chúng con không biết phải đáp đền như thế nào? Chúng con biết, nhiều lúc đã làm thầy cô buồn lòng, không vui, chúng con xin hứa sẽ cố gắng hơn nữa để có thể phần nào bù đắp lỗi lầm của mình. Chúng con biết, thầy cô đã phải vất vả như thế nào khi lái một con đò qua bao nhiêu sóng, bao nhiêu gió, thầy cô vẫn một lòng vì chúng con, che chờ dìu dắt chúng con. Những lúc chúng con chùn bước, bàn tay ấm áp của thầy cô lại nâng đỡ nhẹ nhàng. Những lúc tưởng chừng như bất lực, giọng nói truyền cảm ấy lại đến với chúng con, cho chúng con thêm nghị lực. Thầy ơi, cô ơi, ngàn lần chúng con cảm ơn người! Chúng con sẽ cố gắng lắng nghe tiếng thời gian, nắm thật chặt trong tay dòng thời gian của mình, để có thể bước đến bến bờ thành công như niềm hy vọng thầy cô dành cho chúng con.

 

Đất nước cho chúng con một quê hương để nhớ, cha mẹ cho chúng con môt hình hài, dáng dấp để sống và học tập. Thầy cô cho chúng con một nền tảng vững chắc để bước vào đời.

Trên bước đường con đi, đều có sự dõi theo của bố mẹ, sự ân cần của thầy cô. Hôm nay, con viết nên những lời tri ân này để bày tỏ hết lòng biết ơn đến bố mẹ, những đấng sinh thành đã sinh con ra, cho con một hình hài nguyên vẹn và đã nuôi nấng con bằng tình yêu vô bờ, bằng những giọt mồ hôi, nước mắt, bằng tất cả niềm tự hào… Viết để ghi nhớ côn ơn của thầy cô, những người cha, người mẹ thứ hai đã hết lòng dạy dỗ, rèn luyện con thành một con người trưởng thành bằng tất cả công sức và tâm huyết của mình. Để đáp lại sự biết ơn đó, tập thể khối 12 nói riêng và toàn thể học sinh trường THPT Lê Lợi nói chung sẽ cố gắng bằng tất cả sức lực của mình để tốt nghiệp 100% và sẽ quyết tâm bước vào ngưỡng cửa cổng trường Đại học – Cao đằng để không phụ lòng của cha mẹ và công ơn dạy dỗ của thầy cô.

 

Cuối cùng một lần nữa em xin kính chúc các quý vị đại biểu, các thầy cô giáo mạnh khỏe, hạnh phúc, chúc các bạn có một kì nghỉ hè vui vẻ, các bạn lớp 12 ôn thi thật tốt và thật vững vàng trong kì thi sắp tới.

 

Em xin chân thành cảm ơn!!!!"

Thanh Mai - 12A7