Lời thầy dặn

Hằng năm, cứ mỗi độ nắng hè bắt đầu rực rỡ cũng là lúc không gian tràn ngập tiếng ve rộn rã, râm ran, những chiếc giỏ xe trở đầy hoa phương. Lúc ấy, mái trường, ghế đá, hàng cây đầy ắp kỷ niệm vô tư, trong sáng. Thầy trò ta lại bịn rịn, bồi hồi của môt cuộc chia tay với bao nỗi buồn man mác, đâu đây nghe lời khe khẽ bài hát “Nỗi buồn hoa phượng” với câu hát “ Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn”, báo hiệu một mùa hè nữa lại đến.

 

Những kỷ niệm của thời áo trắng, đang dồn về, giây phút chia tay vỡ òa. Trong lòng chúng ta chợt vang lên câu thơ quen thuộc của nhà thơ Chế Lan Viên

“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”

 

Các bạn học sinh 12 thân mến,

“Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm, kỷ niệm thân thương ơi, xin hãy ngừng trôi” là lời bài hát Mong ước kỷ niệm xưa của nhạc sĩ Nguyễn Xuân Phương. Mới đó mà đã ba năm trôi qua. Nhớ ngày ấy, những cô bé, cậu bé tuổi 15 từ khắp các miền quê về đây hội tụ dưới mái trường Lê Lợi này.

Ba năm, một quãng thời gian không quá dài với cuộc đời mỗi con người, nhưng đặc biệt lại rất ý nghia với các em. Ba năm gắn liền bao nỗ lực phấn đấu trong học tập, tu dưỡng để từ những cô cậu học trò bé nhỏ còn vụng về, non nớt, nay các em ngày một trưởng thành hơn; sâu sắc hơn trong nhận thức; chín chắn hơn trong suy nghĩ; chững chạc hơn trong tác phong và khéo léo hơn trong ứng xử.

Các em đã lưu dấu ấn của mình trên từng con đường, ghế đá, hàng cây, lớp học, hành lang, sân trường. Các em cũng lưu lại trong trái tim thầy cô những ký ức đẹp. Đó là sự trầm tư của các em yêu thích môn tự nhiên như 12A3, 12A2, 12A8; sự nghịch ngợm nhưng rất tài hoa của 12A1, 12A4; sự nghiêm cẩn, chỉn chu của 12A5, 12A6; sự mơ màng, lãng mạn của 12A9, 12A7.

 

Các em thân mến!

Hôm nay là ngày cuối cùng các em ngồi trên ghế nhà trường. Sau giờ phút này, chúng ta sẽ chia tay nhau, các em không chỉ chia tay bạn bè, thầy cô, mái trường mà còn giã biệt tuổi học trò thần tiên, giã biệt những ngày tháng tươi đẹp của tuổi ngây thơ để bước vào đời. Từ nay, các em sẽ tự đi trên đôi chân của mình.

Trước mắt các em là con đường đời trải dài muôn lối. Cuộc đời ngày mai, tương lai phía trước của các em, của đất nước phụ thuộc nhiều vào chính sự lựa chọn đúng đắn của các em ngày hôm nay. Hãy chọn cho mình con đường thật sáng để sống chân chính, sống hữu ích, sống đẹp trong từng phút, từng giây của cuộc đời mình.

 

 

Các em ạ!

Đường đời chẳng phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Hãy biến tri thức mà các em thu nhận ngày hôm nay, hãy biến kỷ niệm đẹp ấp ủ trong tim mình thành sức mạnh để vượt qua những thử thách có khi vô cùng khắc nghiệt của cuộc sống, để không lùi bước, để được đứng thẳng, dáng đứng của người biết làm chủ bản thân, làm chủ cuộc sống của chính mình. Đừng để cuộc đời đốn ngã các em bằng sự nông nổi, thiếu hiểu biết; đừng để tương lai tuột khỏi tầm tay mình vì sự thiết tự tin; đừng để trái tim mình dày vò không yên vì một lần bất nhẫn. Hãy biết sống cho bản thân, cho gia đình, nhưng cũng phải biết sống vì sự phát triển, vững bền của đất nước, quê hương.

Từ mái trường này các em ra đi, phía trước là bầu trời cao rộng. Thầy cô ở lại, mãi mãi là những người ở lại. Nhưng các em hãy tin rằng thầy cô luôn dõi theo các em bằng ánh nhìn thương yêu, tự hào khi các em thành đạt; lo âu, thấp thỏm khi các em vấp ngã. Hãy nhớ rằng sự thành công của các em luôn là hạnh phúc, nụ cười của các thầy, các cô.

Trước mắt các em là kỳ thi đầy cam go, thử thách. Cô mong và tin các em sẽ cố gắng hết mình ôn luyện. Hãy bình tĩnh, tự tin để chiến thắng. Kết quả 12 năm đèn sách sẽ được đánh giá và ghi nhận trong kỳ thi này. Hãy tiếp tục phấn đấu và tỏa sáng vì danh dự và tương lai của chính các em; vì tình yêu, vì lòng biết ơn những người đã sinh thành, dưỡng dục, đó là dáng mẹ ngày một hao gầy vì các con; đó là những nếp nhăn ngày càng hằn sâu trên trán cha vì các con; đó là những sợi bạc trên mái tóc thầy vì các con.

 

Các con yêu quý!

Giờ chia tay đã điểm, chia tay để khép lại một hành trình, chia tay để bước vào một chặng đường mới, chia tay để hẹn ngày gặp lại bởi nơi đây là mái trường, là tổ ấm của các con, thầy cô luôn dang rộng cánh tay đón các con trở về.

 

Tạm biệt các con và mong có ngày hội ngộ

 

Trong giờ phút này, cô muốn tặng các con một bài thơ của nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm – bài thơ “Chiếc lá buổi đầu tiên”

 

Em thấy không, tất cả đã xa rồi

Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ

Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế

Hoa sung tím vào trong mắt lắm mê say

 

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay

Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước

Con ve tiên tri vô tâm báo trước

Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

 

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu

Lời hát đầu xin hát về trường cũ

Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ

Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm

 

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em

Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ

Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế

Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

 

“Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi

Với lại bảy chú lùn rất quấy!”

Mười chú chứ, nhìn xem, trong lớp ấy

Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao

 

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào

Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy

Mùa hoa mơ rồi đến mùa hoa phượng cháy

Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

 

Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên

Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng trên bàn ghế cũ

Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ

Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

 

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi

Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi

Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại

Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.

Đào Thị Thu Hà

Thùy Dương (tổng hợp)