THƯ GỬI MẸ!

Mẹ yêu,
  Con đã nghe lời mẹ đi ngủ từ sớm nhưng cơn gió đông vu vơ đưa tiếng rao bán khoai nóng ngoài đường vắng vọng lại..... và... mẹ biết không? Con nhớ mẹ.
  Có lẽ giờ này mẹ vẫn đang đạp xe bán xôi vò ngoài phố huyện, cũng sẽ cất cao giọng rao hàng như bác bán khoai kia, hi vọng bán được mẻ xôi để có tiền cho con đóng học... Với con, tiếng rao hàng của mẹ như lời ru nuôi lớn con từng ngày...
Mẹ yêu,
  Tiếng gió rít... tiếng lá va đập vào nhau... tiếng xe đạp cót kít kêu... có làm mẹ thêm lạnh giữa đêm đông giá rét? Mỗi lần về nhà, mẹ đều khẽ cười : " Mẹ không lạnh nhưng con biết là mẹ có! Tấm áo len mẹ mặc đã làm bạn thân với thời gian, chiếc áo đã sờn vai, cũ kĩ chẳng đủ làm mẹ ấm. Đôi găng tay mỏng sao hơ nóng được bàn tay mẹ... đôi bàn tay gầy đã nổi gân xanh... nhưng những gân xanh ấy như một thứ trang sức lạ làm đôi bàn tay mẹ thêm quý, thêm yêu...
Mẹ yêu,
  Hôm nay cô giáo ra đề bài " Em hãy kể lại một kỉ niệm về mẹ mà em nhớ nhất". Chúng bạn con nhớ về những chuyến đi chơi, nghỉ mát khi hè về... còn con, con nhớ những tối được ra chỗ mẹ bán hàng, được mẹ vuốt vuốt mái tóc dài, được mẹ hít hà đôi má đỏ... Chúng bạn con kể lại những món quà đắt tiền được mẹ tặng sau mỗi lần điểm cao... còn con, con rưng rưng nghĩ tới chiếc khăn len mẹ đan tranh thủ lúc nghỉ trưa bên vệ đường... chiếc khăn giữ ấm cho con khi Đông về... Chúng bạn con thích thú khi nhớ về lúc bị ốm, được mẹ chúng chăm bẵm, nói nịnh để đút từng thìa cháo nhỏ... còn con, con lặng đi nhớ tới khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, nhớ giọng nói thoát ra cùng tiếng thở của mẹ khi vội về xem con ốm ra sao...

Con phân vân đặt bút, lưỡng lự chẳng biết bắt đầu viết từ đâu... nghĩ tới mẹ, bao kỉ niệm ấm nóng lại dội về, nhẹ nhàng lướt qua trong tim con, in rõ những khoảnh khắc được bên mẹ trong suy nghĩ của con... miền kí ức lung linh màu ánh nến
" Con yêu mẹ!"
  Đó là ba từ con rất khó nói thành tiếng! Đã nhiều lần con muốn kề vai, thủ thỉ vào tai mẹ câu nói ấy... nhưng rồi con lại thôi! Chẳng phải con ngượng ngùng, xấu hổ khi "thổ lộ " điều đó trước mẹ... mà bởi, những lời ấy chỉ đủ làm mẹ cười hiền trong giây lát, gõ yêu lên trán con rằng : " Con bé này hôm nay lắm trò thế"... Con muốn mẹ phải thật hạnh phúc như lúc mẹ ngắm nhin những giấy khen của con được treo ngay ngắn trên bức tường loang lổ... Lúc ấy, mẹ đẹp lắm... với nụ cười sáng cùng đôi mắt ngập nắng... như thể mẹ đã có mọi thứ quý giá trên đời! Và vì thế, không ít lần con tự nhắc mình thật cố gắng, chăm chỉ để sơn lên bức tường ấy nhiều giấy khen hơn... để mẹ mãi được hạnh phúc trọn vẹn như thế... để những nếp nhăn bị mờ đi, để những sợi tóc bạc âu lo chẳng còn mọc thêm nữa...
  Con sẽ phấn đấu cho thành công phía trước, sẽ mãi là đứa con ngoan, tự tin giữa cuộc đời... đó là món quà vô giá con muốn dành tặng mẹ! Con tự hứa và thầm kín đáo đặt tên cho món quà ấy- món quà "Con yêu mẹ"!

                              Con đường dài liêu xiêu in bóng nhỏ
                              Gió đông xao xác thổi bay...
                              Đông ơi, xin đừng làm đôi tay mẹ thêm buốt cóng...
                              Đừng làm da mẹ thêm khô khong...
                              Xin đừng làm má mẹ bớt hồng...
                              Đông nhé!


THẢO LINH