Lần đầu làm chủ nhiệm

“…Ôi mối tình đầu

 Như đi trên cát

 Bước nhẹ mà sâu

 Mà cũng nhoà mau

 Tưởng đã phai màu

 Đường chiều hoa cỏ

 Mười năm rồi Ngọ

 Tình cờ qua đây

 Cây xưa vẫn gầy

 Phơi nghiêng ráng đỏ

 Áo em ngày nọ

 Phai nhạt mấy màu?

 Chân tìm theo nhau

 Còn là vang vọng…”

Cho tôi được mượn mấy vần thơ viết về mối tình đầu của thi sĩ Phạm Thiên Thư để nói lên phần nào cảm xúc về “mối tình đầu” của tôi, lớp đầu tiên tôi chủ nhiệm: lớp 10A4. Như hoa đầu mùa, như mưa, như nắng đầu mùa, kỉ niệm ban đầu bao giờ cũng đẹp, cũng trong trẻo, tinh khôi nhất. Và nhiều khi những kỉ niệm ấy có sức ảnh hưởng và in dấu ấn đậm sâu đến không ngờ, “Như đi trên cát. Bước nhẹ mà sâu…”. Có điều, tôi chưa xa “tình đầu”, nên không phải cảm giác ngỡ quên mà chưa thể quên như thi sĩ nọ. Tôi vẫn ở đây, các em vẫn ở đây, hiện tại chúng tôi vẫn bên nhau. Nhưng hiểu được sức nặng của “tình đầu”, dù chưa tới, tôi đã thật sợ cảm giác sẽ phải chia xa.

(Ảnh minh họa)

“Mối tình đầu” của tôi đã dạy cho tôi rằng: Làm giáo viên không thể đơn giản, ngẫu hứng như trò chơi “cô giáo” thuở nhỏ tôi vẫn chơi. Để tiếng “Thầy” được vang lên trân trọng, tự hào thì Người Thầy phải trải qua quá trình phấn đấu miệt mài về mọi mặt. Quá trình ấy không thể thiếu đi sự say mê. Và tôi vẫn đang tập say mê như thế. Sự say mê ban đầu của tôi, xin dành trọn cho nơi ấy: học trò 10A4. “Mối tình đầu” của tôi còn dạy cho tôi rằng: Cái gì xuất phát từ trái tim sẽ đến được trái tim. Những yêu thương, tâm huyết của tôi dành cho học trò không phải lúc nào cũng được các em hiểu ngay. Nhưng tôi thấy rõ rằng, nếu mình yêu thương thực sự và đủ đầy, các em luôn dần dần cảm được. Và tôi vẫn đang tập yêu thương như thế. Sự yêu thương ban đầu của tôi, xin dành trọn cho nơi ấy: học trò 10A4.

Để rồi sau này, các em sẽ luôn là một phần trong tôi, làm nên tôi. Để mỗi lần nhìn lại các em, tôi sẽ luôn nhìn thấy chính mình ngày đó. Cái ngày một cô giáo trẻ  “tập” làm chủ nhiệm trước những đôi mắt trong veo.

“Hoa cúc xanh có hay là không có

 Một ngôi trường bé nhỏ cuối ngàn xa

 Mơ ước của người hay mơ ước của hoa

 Mà tươi mát mà dịu dàng đến thế.”

(Xuân Quỳnh)

Mai Hương – Giáo viên bộ môn Ngữ Văn